NGUỒN GỐC CỦA TRANH THANGKA
Trải qua nhiều thế kỷ phát triển, tính độc đáo và bản sắc riêng của nghệ thuật Thangka ngày càng được khẳng định, góp phần nâng cao giá trị thẩm mỹ, tâm linh và chất lượng nghệ thuật của loại hình hội họa này.
TRANH THANGKA LÀ GÌ?
Tranh Thangka là một loại tranh cuộn truyền thống trong Phật giáo Tây Tạng, được vẽ trên nền vải bông hoặc lụa, phác họa chân dung các vị Bổn Tôn, Mandala hoặc chư vị Đạo Sư tôn kính.
Thangka được sử dụng để hỗ trợ quá trình quán tưởng trong khi thiền định và là phương tiện lưu giữ giáo pháp sinh động cùng các giá trị tâm linh thâm sâu khác. Khác với nghệ thuật thuần túy mang tính trang trí hay thưởng ngoạn, Thangka mang trọn vẹn ý nghĩa thiêng liêng và công năng tu tập. Tranh được treo những nơi trang trọng, linh thiêng như tại các Tu viện, nhà chùa, phòng thờ. Khi không được sử dụng, tranh được cuộn lại, bảo quản trên nền vải dệt. Nhiều hành giả sẽ trưng bày Thangka trong các thời thiền định, nghi lễ hoặc trong khi truyền giảng giáo pháp.
Một đặc điểm khác biệt của tranh Thangka so với các loại tranh nghệ thuật khác là người họa sĩ không sáng tác theo ý niệm cá nhân; mọi tỷ lệ thân tướng, sắc màu và thủ ấn đều phải y cứ theo những quy chuẩn biểu tượng thiêng liêng đã được truyền thừa qua nhiều thế hệ.
NGUỒN GỐC TRANH THANGKA
Truyền thống tranh Thangka có nguồn gốc từ sự hộ trì đối với Phật giáo trong thời kỳ đầu ở Ấn Độ khởi nguồn từ Ông Cấp Cô Độc (Anāthapiṇḍika), vị thương nhân giàu có và là một trong những đại thí chủ tận tụy của Đức Phật. Ông đã dành ra vô số tiền bạc để tạo tác các hình tượng Phật giáo như tôn tượng, tranh ảnh và bảo tháp linh thiêng. Khi Phật giáo truyền bá về phía Bắc qua dãy Himalaya, truyền thống sáng tác những bức tranh có thể cuộn lại để mang theo bất cứ nơi đâu cũng theo đó phát triển mạnh mẽ. Ở những quốc gia như Tây Tạng và Nepal, tranh cuộn được các họa sĩ (phần lớn cũng là các nhà sư hoặc hành giả Kim Cang Thừa) kết hợp với các truyền thống mĩ thuật bản địa và đời sống tu tập ở các tự viện để hình thành nghệ thuật Thangka có một không hai lưu giữ đến ngày nay.
Trong khoảng thời kỳ Phật giáo Tây Tạng xây dựng nên những đại tu viện, tranh Thangka đã trở thành một phần không thể thiếu trong cả giáo dục tu viện lẫn đời sống tín ngưỡng của quần chúng. Các tăng sĩ sử dụng Thangka như một phương tiện trực quan để giảng dạy Phật pháp, dựa vào từng biểu tượng và các câu chuyện mô tả trong Thangka như một "giáo trình sống". Đối với hàng cư sĩ, việc thỉnh vẽ Thangka là một hành động tích lũy công đức, cầu nguyện cho sức khỏe và sự bình an, hoặc bày tỏ lòng tri ân đối với Tam Bảo.
Tại Nepal, tranh Thangka (tiếng phương ngữ là tranh Paubha) được phát triển mang nhiều bản sắc riêng và được ảnh hưởng bởi nghệ thuật hội họa tôn giáo của Ấn Độ giáo. Những bức tranh Thangka độc đáo và quý hiếm nhất hiện nay có nguồn gốc phần lớn từ Nepal.
CÁC LOẠI HÌNH TRANH THANGKA
Để vẽ tranh Thangka yêu cầu người hoạ sư phải biết các kỹ thuật thiền định, quán tưởng và có nền kiến thức thâm sâu trong Phật học. Dù có những yêu cầu, quy định nghiêm khắc theo các tỷ lệ chuẩn, nhưng chính sự đa dạng của màu sắc tự nhiên cùng với nội tâm phong phú của từng cá nhân, mà hầu như không có hai bức tranh Thangka nào hoàn toàn giống nhau. Ngay cả cùng một họa sĩ cũng không thể tái hiện chính xác tác phẩm của mình, bởi mỗi hành trình thiền định đều là một trải nghiệm độc nhất và khác biệt.
Dưới đây là một số cách phân loại tiêu biểu của Thangka theo màu sắc, theo kỹ thuật vẽ và theo chủ đề truyền tải:
-
Theo màu sắc, Thangka được chia thành bốn loại: Thangka vàng, Thangka đen, Thangka đỏ và Thangka đa sắc
-
Thangka vàng: Đúng như tên gọi, nổi bật với việc sử dụng vàng (vàng lá và màu vàng) một cách rộng rãi trong toàn bộ tác phẩm. Những bức Thangka vàng này thường chỉ được dành để tôn vinh các vị Phật đã giác ngộ và các vị thần linh hiền hòa, tượng trưng cho điềm lành, phước báu và ánh sáng thiêng liêng.
-
Thangka đen: Là phong cách tranh Thangka sử dụng những đường nét bằng vàng trên nền đen, các vị thần phẫn nộ thường được thể hiện theo phong cách đen – vàng này. Nền đen có thể được hiểu là biểu tượng của cõi vô minh, điều huyền bí hoặc những điều chưa được nhận biết, trong khi hình tượng màu vàng tượng trưng cho bản chất giác ngộ, đồng thời thể hiện sức mạnh uy nghiêm và sự phẫn nộ thiêng liêng của các vị thần.
-
Thangka đỏ: Trong nghệ thuật Thangka, màu đỏ vừa đại diện cho lòng từ bi vô hạn, vừa thể hiện sức mạnh uy nghiêm và năng lượng chuyển hoá mạnh mẽ.
-
Thangka đa sắc: Là loại Thangka phổ biến nhất, mang đến cho người họa sĩ không gian sáng tạo rộng lớn. Với sự phong phú về màu sắc, tranh Thangka đa sắc cũng bao quát nhiều chủ đề khác nhau, từ các hình tượng thần linh, Mandala, cho đến các giai thoại về cuộc đời đức Phật… đều được biểu đạt một cách phong phú.
-
Theo kỹ thuật, Thangka có ba loại: Thangka vẽ (Pala), Thangka ghép lụa (Silk applique), Thangka in mộc bản (Block Thangka):
-
Thangka vẽ: Những bức Thangka được vẽ thủ công trên vải cotton hoặc lụa bằng màu khoáng tự nhiên và vàng.
-
Thangka ghép lụa: Được tạo nên bằng cách cắt và ghép nhiều mảnh lụa màu khác nhau để tạo thành hình ảnh, thay vì vẽ trực tiếp.
-
Thangka in mộc bản: Được tạo bằng kỹ thuật khắc gỗ rồi in lên vải hoặc giấy; sau đó có thể để đơn sắc hoặc được tô màu thủ công. Đây là phương pháp giúp sao chép các hình tượng Phật giáo với số lượng lớn nhưng vẫn giữ được tính truyền thống.
-
Theo chủ đề hoặc hình tượng được thể hiện trong tranh, có thể có những chủ đề chính như:
-
Bánh xe Luân hồi: Minh họa chu kỳ sinh tử luân hồi và giáo lý về nhân quả trong Phật giáo.
-
Cuộc đời Đức Phật: Câu chuyện về cuộc đời các Đức Phật qua các giai đoạn tu tập.
-
Bổn Tôn Phẫn Nộ: Những vị Bổn Tôn mang hình tướng uy mãnh để hàng phục vô minh và các chướng ngại.
-
Bổn Tôn An Bình: Các vị Bổn Tôn được thể hiện với dung mạo từ bi, an tĩnh, biểu trưng cho trí tuệ, lòng từ bi và sự giác ngộ.
Từ thế kỷ XIV trở đi, tranh Thangka Tây Tạng có nhiều sự ảnh hưởng, hoà quyện một cách hài hoà với nhiều yếu tố nghệ thuật từ các vùng khác của Trung Quốc, Ấn Độ và phương Tây tạo nên sự đa dạng và phong phú hơn, có chiều sâu về văn hoá hơn cho loại hình nghệ thuật này. Tuy nhiên, bản sắc độc đáo của Thangka nằm chính tại nơi người hoạ sư là hành giả đang thực tập tâm linh. Họ thổi hồn vào Thangka bằng cách kết nối giữa thế giới tâm linh và đời sống qua những nét bút của công phu hành trì miên mật. Vì thế, mỗi bức Thangka không chỉ là một tác phẩm nghệ thuật mà còn là kết tinh của sự tu tập, lòng thành kính và chiều sâu triết lý Phật giáo.
Đến nay, nghệ thuật Thangka vẫn còn ẩn chứa rất nhiều giá trị cần được tiếp tục khám phá và nghiên cứu, từ kỹ thuật chế tác, biểu tượng học cho đến những ý nghĩa văn hóa và tâm linh sâu sắc mà mỗi tác phẩm mang trong mình.